CỔ ĐỘNG VIÊN

Lạc về miền cảm xúc ngày xưa…

 

Chưa khi nào trời rét như năm nay. Cái lạnh luồn lách khắp nơi cho dù được đã che chắn kỹ. Đến hai cái chậu cảnh mới mua tuần trước cũng không sống nổi. Bà thấy lá héo dần, ngày nào cũng tưới nước mà chả ăn thua, héo và tàn.

 

Sáng ngủ dậy lo rửa mặt thay bỉm cho con gái. Gái nheo mắt nhìn mẹ cười, thấy cả 5 cái răng bé xíu, như chuột con vậy. Rồi mở cửa sổ, à, có mưa đấy con ạ. Con ở nhà với bà ngoan nào, mẹ đi làm đây.

 

Xếp hôm nay vui, tự chào mình trước. Chắc tối hôm qua về Hà Nội được bồ hậu đãi, mặt xếp dãn dài ra, có phần thỏa nguyện.

 

- “Thế hôm nay đòi nợ chỗ nào?”

- “Đòi hết rồi mà?”

- “Bao nhiêu?”

- “Ba xe Santafe là ba mươi ngàn, cộng với mười lăm ngàn của 6 xe County, tuần sau nhận tiếp…”

 

Cuộc sống cứ diễn ra từng khúc đoạn như một bản nhạc, lúc dịu dàng yên lành, lúc cuồng quay vội vã. Một lời mời ăn tối, các hợp đồng dang dở, thằng cha khách hàng chẳng chịu đưa chứng từ bảo hiểm cho mình…

 

Đang bộn bề, bạn dẫn đường link: Vào SLNA như thế nào? “Bố ai nhớ nổi” là câu phản xạ đầu tiên. Suy nghĩ một lúc, “đúng thật là không thể nhớ nổi.” Không nhớ nổi pass của nick cũ nên phải đăng ký nick mới, tự dưng lạc về miền cảm xúc ngày xưa…

 

Có lẽ đó là đầu đông tại Quang Hà Café, không đủ tự tin một mình đến đó nên tôi đã rủ thêm bạn đi kèm. Cái quán này là một căn nhà 4 tầng nằm ở ngã tư. Đất lệch, nhà xây xeo xéo, vừa thô xấu vừa hẹp, quan trọng, chủ của nó là người Nghệ An. Chính vì thế mà những lần sau hội tụ tập ở đây, có khi uống nước nợ, có khi mặc kệ chủ quán tính tiền, chả thèm soi (nói vậy thôi chứ chuyền khắp vòng tròn).

 

TrungGa.jpg
 
Lứa đầu tiên của SLNA-FC đã yên bề gia thất

 

Lúc đến thì thấy một người già dặn ngồi giữa quán. Sau này mời biết anh bị tai nạn nên trông già đi trước tuổi, đó là TrungNH. Một lúc sau thì QuangHuy đến. Cả hai anh tha hồ tán chuyện. Bấy giờ, SongLa vừa thôi chức kế toán, đúng lúc mình vào thì bị ủy nhiệm làm luôn, nghề nghiệp chính là thu tiền sinh hoạt hang tháng, trả chi phí offline, mua nước cờ quạt, kèn trống đi cổ vũ…

 

Kỷ niệm về Hội cũng nhiều. Đó là những lần off để kết nạp thành viên, bổ sung Điều lệ tổ chức Hội, chào đón CĐV trong Đà Nẵng, Sài Gòn ra… Những hiểu lầm về nhau cũng tạm thời bị lãng quên, nhường cho những trận đi cổ vũ đầy lửa và nảy lửa. Thỉnh thoảng anh em lại tập trung tại nhà trọ ai đó, thế là ăn uống, tâm sự.

 

Có lần cả hội tập trung ở khách sạn Kim Liên để chuẩn bị đi cổ vũ. Đang đi, TrungAnh thì thầm chỉ trỏ:

- “Thằng này đi đâu là cá độ ở đó!”.

Tôi quay lại xem “thằng này” là thằng nào.

- À, “anh rể em đó anh ạ!”.

- “Cái gì??? Thế em là em của xxx á?”

- “Vâng!”

- “Trời, thế anh với em là họ hàng đấy!!!”.

 

Sau đó tôi có hỏi bố mẹ xác nhận thông tin, đúng là họ hàng thật, nhưng xin lỗi anh TrungAnh là đến bây giờ em cũng chả nhớ là họ hàng chi nhánh nào, híc híc.

 

Nếu hỏi rằng: ai ấn tượng nhất trong SLFC, đa phần tôi nghĩ về ViThanh. Trong một lần nhậu, suýt nữa ViThanh đã bị Blueboy đưa ra làm mồi nhắm. Sau này hai anh em thường khẩu chiến trong mục: “Chân dung & đối thoại”. Thể trạng gày gò tỷ lệ nghịch với sự nhiệt tình, vô tư của anh. Đôi khi anh lại nói nhiều quá thể, một câu chuyện nhắc đi nhắc lại phải trên chục lần, nhưng lúc nào cũng như lần đầu, đầy say mê và hưng phấn. Như thế mới là ViThanh, không lẫn vào đâu được.

 

Thời gian đưa đẩy người ta xa nhau, rồi xích lại gần nhau. Và thường khi xa nhau, người ta mới nghĩ về nhau nhiều hơn, sâu hơn. Được ở bên nhau, họ thấy mình sống thật – thoải - mái.

 

Tết về, gặp lạị… con cái đuề huề chơi đùa với nhau, mặc cho người lớn trong lòng không khỏi ngậm ngùi. Một lứa SLFC đang bắt đầu như thế…

 

XeKo - SLNA-FC  

CÁC TIN KHÁC
1Hà Nội T&T410
2Sài Gòn FC48
3SHB Ðà Nẵng48
4Vissai Ninh Bình47
5Becamex Bình Dương46
6Sông Lam Nghệ An46
7Cao su Đồng Tháp45
8NaviBank Sài Gòn45
9Thanh Hóa45
10Hoàng Anh Gia Lai44
11CLB BĐ Hà Nội43
12Khatoco Khánh Hòa43
13K. Kiên Giang43
14Vicem Hải Phòng42